寄周御史二十韵

元代 杨载
同游河北后,共抵浙西初。独倚知心旧,翻成会面疏。 三年仍契阔,万里更吹嘘。小子无奇气,先生有过誉。 见称司马赋,求授夏侯书。仓卒排归计,淹留著寓居。 已非兴俊逸,犹是主痈疽。名士多亲我,诸公或请予。 驾言将采芑,即事欲连茹。顾尔伤流矢,居然恨倚闾。 惊心闻杜宇,过眼易蟾蜍。忽召抽金匮,俄徵论石渠。 文章殊贾马,谋略匪严徐。薄技终难效,穷愁只自如。 尚矜存弊履,不肯曳长裾。与作栖梁燕,宁为呼辙鱼。 仪形长日想,怀抱几时摅。奏疏闻当宁,抽毫待直庐。 乌台弦既改,鳌禁席仍虚。马首何由见,分光兴有馀。
tóng yóu běi hòu   gòng zhè 西 chū zhī xīn jiù fān   chéng huì miàn shū    
sān nián réng kuò   wàn gèng chuī xiǎo xiān   sheng yǒu guò    
jiàn chēng   qiú shòu xià hóu shū cāng pái guī yān   liú zhù    
fēi xīng jùn   yóu shì zhǔ yōng míng shì duō qīn zhū   gōng huò qǐng    
jià yán jiāng cǎi   shì lián ěr shāng liú shǐ   rán hèn    
jīng xīn wén   guò yǎn chán chú zhào chōu jīn guì é   zhēng lùn shí    
wén zhāng shū   móu lüè fěi yán zhōng nán xiào qióng   chóu zhī    
shàng jīn cún   kěn cháng zuò liáng yàn níng   wèi zhé    
xíng cháng xiǎng   huái 怀 bào shí shū zòu shū wén dāng zhù chōu   háo dài zhí    
tái xián gǎi   áo jìn réng shǒu yóu jiàn fēn   guāng xīng yǒu