寄周安孺茶

宋代 苏轼
大哉天宇内,植物知几族。 灵品独标奇,迥超凡草木。 名従姬旦始,渐播桐君录。 赋咏谁最先,厥传惟杜育。 唐人未知好,论著始于陆。 常李亦清流,当年慕高躅。 遂使天下士,嗜此偶于俗。 岂但中土珍,兼之异邦鬻。 鹿门有佳士,博览无不瞩。 邂逅天随翁,篇章互赓续。 开园颐山下,屏迹松江曲。 有兴即挥毫,灿然存简牍。 伊予素寡爱,嗜好本不笃。 粤自少年时,低回客京毂。 虽非曳裾者,庇荫或华屋。 颇见绮纨中,齿牙厌粱肉。 小龙得屡试,粪土视珠玉。 团凤与葵花,?式砆杂鱼目。 贵人自矜惜,捧玩且缄椟。 未数日注卑,定知双井辱。 于兹自研讨,至味识五六。 自尔入江湖,寻僧访幽独。 高人固多暇,探究亦颇熟。 闻道早春时,携aa45赴初旭。 惊雷未破蕾,采采不盈掬。 旋洗玉泉蒸,芳罄岂停宿。 须臾布轻缕,火候谨盈缩。 不惮顷间劳,经时废藏蓄。 髹筒净无染,箬笼匀且复。 苦畏梅润侵,暖须人气燠。 有如刚耿性,不受纤芥触。 又若廉夫心,难将微秽渎。 晴天敞虚府,石碾破轻绿。 永日遇闲宾,乳泉发新馥。 香浓夺兰露,色嫩欺秋菊。 闽俗竞传夸,丰腴面如粥。 自云叶家白,颇胜中山aa41。 好是一杯深,午窗春睡足。 清风击两腋,去欲凌鸿鹄。 嗟我乐何深,水经亦屡读。 陆子咤中泠,次乃康王谷。 ?麻培顷曾尝,瓶罂走僮仆。 如今老且懒,细事百不欲。 美恶两俱忘,谁能强追逐。 姜盐拌白土,稍稍従吾蜀。 沿欲外形体,安能徇心腹。 由来薄滋味,日饭止脱粟。 外慕既已矣,胡为此羁束。 昨日散幽步,偶上天峰麓。 山圃正春风,蒙茸万旗簇。 呼儿为佳客,采制聊亦复。 地僻谁我従,包藏置厨簏。 何尝较优劣,但喜破睡速。 况此夏日长,人间正炎毒。 幽人无一事,午饭饱蔬菽。 困卧北窗风,风微动窗竹。 乳瓯十分满,人世真局促。 意爽飘欲仙,头轻快如沐。 昔人固多癖,我癖良可赎。 为问刘伯伦,胡然枕糟曲。
zāi tiān nèi   zhí zhī  
líng pǐn biāo   jiǒng chāo fán cǎo  
míng cóng dàn shǐ   jiàn tóng jūn  
yǒng shuí zuì xiān   jué chuán wéi  
táng rén wèi zhī hǎo   lùn zhù shǐ  
cháng qīng liú   dāng nián gāo zhú  
suì shǐ 使 tiān xià shì   shì ǒu  
dàn zhōng zhēn   jiān zhī bāng  
鹿 mén yǒu jiā shì   lǎn zhǔ  
xiè hòu tiān suí wēng   piān zhāng gēng  
kāi yuán shān xià   píng sōng jiāng  
yǒu xīng huī háo   càn rán cún jiǎn  
guǎ ài   shì hào běn  
yuè shào nián shí   huí jīng  
suī fēi zhě   yìn huò huá  
jiàn wán zhōng   chǐ 齿 yàn liáng ròu  
xiǎo lóng shì   fèn shì zhū  
tuán fèng kuí huā     ? shì  
guì rén jīn   pěng wán qiě jiān  
wèi shù zhù bēi   dìng zhī shuāng jǐng  
yán tǎo   zhì wèi shí liù  
ěr jiāng   xún sēng fǎng 访 yōu  
gāo rén duō xiá   tàn jiū shú  
wén dào zǎo chūn shí   xié   a   a   4   5 aa45 chū
jīng léi wèi lěi   cǎi cǎi yíng  
xuán quán zhēng   fāng qìng tíng 宿  
qīng   huǒ hòu jǐn yíng suō  
dàn qǐng jiān láo   jīng shí fèi cáng  
xiū tǒng jìng rǎn   ruò lóng yún qiě  
wèi méi rùn qīn   nuǎn rén  
yǒu gāng gěng xìng   shòu xiān jiè chù  
yòu ruò lián xīn   nán jiāng wēi huì  
qíng tiān chǎng   shí niǎn qīng 绿  
yǒng xián bīn   quán xīn  
xiāng nóng duó lán   nèn qiū  
mǐn jìng chuán kuā   fēng miàn zhōu  
yún jiā bái   shèng zhōng shān   a   a   4   1 aa41。
hǎo shì bēi shēn   chuāng chūn shuì  
qīng fēng liǎng   líng hóng 鸿  
jiē shēn   shuǐ jīng  
zi zhà zhōng líng   nǎi kāng wáng  
  ? péi qǐng céng cháng   píng yīng zǒu tóng  
jīn lǎo qiě lǎn   shì bǎi  
měi è liǎng wàng   shuí néng qiáng zhuī zhú  
jiāng yán bàn bái   shāo shāo cóng shǔ  
yán 沿 wài xíng   ān néng xùn xīn  
yóu lái báo wèi   fàn zhǐ tuō  
wài   wéi shù  
zuó sàn yōu   ǒu shàng tiān fēng  
shān zhèng chūn fēng   méng róng wàn  
ér wèi jiā   cǎi zhì liáo  
shuí cóng   bāo cáng zhì chú  
cháng jiào yōu liè   dàn shuì  
kuàng xià zhǎng   rén jiān zhèng yán  
yōu rén shì   fàn bǎo shū shū  
kùn běi chuāng fēng   fēng wēi dòng chuāng zhú  
ōu shí fēn mǎn   rén shì zhēn  
shuǎng piāo xiān   tóu qīng kuài  
rén duō   liáng shú  
wèi wèn liú lún   rán zhěn zāo