寄钟常侍

唐代 罗隐
一从朱履步金台,蘖苦冰寒奉上台。峻节不由人学得, 远途终是自将来。风高渐展摩天翼,干耸方呈构厦材。 应笑樟亭旧同舍,九州无验满炉灰。
cóng zhū jīn tái   niè bīng hán fèng shàng tái jùn jié yóu rén xué  
yuǎn zhōng shì jiāng lái fēng gāo jiàn zhǎn tiān   gàn sǒng fāng chéng gòu shà cái
yīng xiào zhāng tíng jiù tóng shè   jiǔ zhōu yàn mǎn huī