寄甄氏访山亭二十二韵

元代 范梈
青子亭何许,滹沱旧水头。谷陵千载异,风物四时幽。 城郭长无事,琴尊或此游。窗摅平野秀,户接乱泉流。 猿鸟相宾送,渔樵互献酬。太行晴日近,碣石晚烟稠。 莽莽青天外,离离碧海陬。都将神迹化,只可笑谈求。 大槛花周映,虚阶叶竟抽。岂容黄壤污,祇为白云留。 更就诸峰老,宁须万户侯。心知嗜好酷,势肯去来休。 予亦寻山者,人疑避世俦。偶然依紫阙,不是谢丹丘。 薄与江湖远,频嗟岁月周。梦尝经五岳,思屡绕三洲。 室宇凭谁寄,园林誓自收。把书消旦暮,种药引春秋。 地僻澄官冗,天空扫旅愁。几时携古剑,万里觅扁舟。 剩想高人趣,空怀贱子羞。犹胜徐市俗,瀛岛计悠悠。
qīng tíng   tuó jiù shuǐ tóu líng qiān zǎi fēng   shí yōu    
chéng guō zhǎng shì   qín zūn huò yóu chuāng shū píng xiù   jiē luàn quán liú    
yuán niǎo xiāng bīn sòng   qiáo xiàn chóu tài xíng qíng jìn jié   shí wǎn yān chóu    
mǎng mǎng qīng tiān wài   hǎi zōu dōu jiāng shén huà zhǐ   xiào tán qiú    
kǎn huā zhōu yìng   jiē jìng chōu róng huáng rǎng   wèi bái yún liú    
gèng jiù zhū fēng lǎo   níng wàn hòu xīn zhī shì hào shì   kěn lái xiū    
xún shān zhě   rén shì chóu ǒu rán quē   shì xiè dān qiū    
báo jiāng yuǎn   pín jiē suì yuè zhōu mèng cháng jīng yuè   rào sān zhōu    
shì píng shuí   yuán lín shì shōu shū xiāo dàn zhǒng   yào yǐn chūn qiū    
chéng guān rǒng   tiān kōng sǎo chóu shí xié jiàn wàn   piān zhōu    
shèng xiǎng gāo rén   kōng huái 怀 jiàn xiū yóu shèng shì yíng   dǎo yōu yōu