寄赵季成钤辖

宋代 饶节
器之高谊已下世,安当我友埋金沙。倚松卧病无一钱,俗医如山闯利多。 天寒岁暮山谷里,二老不作如我何。谓天盖高不无意,间生贤者为帝裔。 不容声色眩耳目,但许诗书养梗柢。少年所学无不有,精研往往穷渊薮。 不知用心能几何,妙悟自然绝师友。德成而上艺为下,此言端为中流者。 须知豪杰盖不然,以德养艺斯又全。若分上下为优劣,千金安得称神仙。 德为本质艺其饰,表里相资乃我德。欲知公子志甚深,已著千金追旧迹。 世人有艺初无德,为骄为傲为残贼。杀人取财不知惧,犹誇庸妄肆诞惑。 须知公子本无我,一切有求无不可。平生高见隘古人,焚弃经方见何左。
zhī gāo xià shì   ān dāng yǒu mái jīn shā sōng bìng qián   shān chuǎng duō
tiān hán suì shān   èr lǎo zuò wèi tiān gài gāo   jiān shēng xián zhě wèi
róng shēng xuàn ěr   dàn shī shū yǎng gěng shào nián suǒ xué yǒu   jīng yán wǎng wǎng qióng yuān sǒu
zhī yòng xīn néng   miào rán jué shī yǒu chéng ér shàng wéi xià   yán duān wèi zhōng liú zhě
zhī háo jié gài rán   yǎng yòu quán ruò fēn shàng xià wèi yōu liè   qiān jīn ān chēng shén xiān
wèi běn zhì shì   biǎo xiāng nǎi zhī gōng zhì shén shēn   zhù qiān jīn zhuī jiù
shì rén yǒu chū   wèi jiāo wèi ào wèi cán zéi shā rén cái zhī   yóu kuā yōng wàng dàn huò
zhī gōng běn   qiè yǒu qiú píng shēng gāo jiàn ài rén   fén jīng fāng jiàn zuǒ