寄昭公

明代 释函可
莫怪崎岖出塞行,犹将贝叶伴馀生。茆堂独喜留山野,枫陛能无忆老成。 浮世谩论千古重,苍生甚切一身轻。关门不日牵雏去,会见联翩彩袖迎。
guài chū sài xíng   yóu jiāng bèi bàn shēng máo táng liú shān fēng   néng lǎo chéng    
shì màn lùn qiān zhòng   cāng shēng shén qiè shēn qīng guān mén qiān chú huì   jiàn lián piān cǎi xiù yíng