寄张助教美和

元代 邓雅
圣主无为万国清,先生归隐一身轻。宠荣百世留宸翰,辛苦平生在圣经。 闭户日长恒著述,杖藜身老尚逢迎。吟看碧嶂清江雨,梦绕红楼紫禁城。 四皓已能成远业,二疏还可并高名。朝廷自昔尊耆旧,乡邑如今重典刑。 远想风流嗟未识,独惭疏懒苦无成。风骚谩效当时体,韶濩犹怀太古声。 俯仰乾坤同此道,睽离南北复何情。寄诗为说相思意,更约山中煮茯苓。
shèng zhǔ wéi wàn guó qīng   xiān sheng guī yǐn shēn qīng chǒng róng bǎi shì liú chén hàn   xīn píng shēng zài shèng jīng
zhǎng héng zhù shù   zhàng shēn lǎo shàng féng yíng yín kàn zhàng qīng jiāng   mèng rào hóng lóu jìn chéng
hào néng chéng yuǎn   èr shū hái bìng gāo míng cháo tíng zūn jiù   xiāng jīn zhòng diǎn xíng
yuǎn xiǎng fēng liú jiē wèi shí   cán shū lǎn chéng fēng sāo mán xiào dāng shí   sháo yóu huái 怀 tài shēng
yǎng qián kūn tóng dào   kuí nán běi qíng shī wèi shuō xiāng   gèng yuē shān zhōng zhǔ líng