寄张宜

宋代 刘敞
张君于福乐,先进野人也。曩者吾见之,大惊彼何者。 须眉交苍白,被服必儒雅。故善殷周间,不居王郑下。 诸士多及门,之子独在野。食有脱粟饭,出无款段马。 乡闾行虽高,时俗知亦寡。昨闻修庠序,造士系陶冶。 斯人宜聘起,可以专楚槚。养贤须勤渠,风教随用舍。 望君万里馀,谁谓我心写。
zhāng jūn   xiān jìn rén nǎng zhě jiàn zhī   jīng zhě
méi jiāo cāng bái   bèi shàn yīn zhōu jiān   wáng zhèng xià
zhū shì duō mén   zhī zài shí yǒu tuō fàn   chū kuǎn duàn
xiāng xíng suī gāo   shí zhī guǎ zuó wén xiū xiáng   zào shì táo
rén pìn   zhuān chǔ jiǎ yǎng xián qín   fēng jiào suí yòng shè
wàng jūn wàn   shuí wèi xīn xiě