寄仗锡平老借用其听琴诗韵

宋代 陆游
放翁久矣无此客,闯户儿童皆动色。 寒泉不食人喝死,素绠银瓶我心恻。 千金易得一士难,晚途淹泊眼愈寒。 岂知一旦乃见子,杰语豪笔无僧酸。 门前清溪天作底,细细风吹縠纹起。 倚栏一笑谁得知,爱子数诗如此水。 江湖安得常相从,浩歌相踏卧短篷。 功名渠自有人了,留我镜中双颊红。
fàng wēng jiǔ   chuǎng ér tóng jiē dòng
hán quán shí rén   gěng yín píng xīn
qiān jīn shì nán   wǎn yān yǎn hán
zhī dàn nǎi jiàn zi   jié háo sēng suān
mén qián qīng tiān zuò   fēng chuī wén
lán xiào shuí zhī   ài shù shī shuǐ
jiāng ān cháng xiāng cóng   hào xiāng duǎn péng
gōng míng yǒu rén le   liú jìng zhōng shuāng jiá hóng