寄张十二山人彪三十韵

唐代 杜甫
独卧蒿阳客,三违颍水春。艰难随老母,惨澹向时人。 谢氏寻山屐,陶公漉酒巾。群凶弥宇宙,此物在风尘。 历下辞姜被,关西得孟邻。早通交契密,晚接道流新。 静者心多妙,先生艺绝伦。草书何太苦,诗兴不无神。 曹植休前辈,张芝更后身。数篇吟可老,一字买堪贫。 将恐曾防寇,深潜托所亲。宁闻倚门夕,尽力洁飧晨。 疏懒为名误,驱驰丧我真。索居犹寂寞,相遇益悲辛。 流转依边徼,逢迎念席珍。时来故旧少,乱后别离频。 世祖修高庙,文公赏从臣。商山犹入楚,源水不离秦。 存想青龙秘,骑行白鹿驯。耕岩非谷口,结草即河滨。 肘后符应验,囊中药未陈。旅怀殊不惬,良觌渺无因。 自古皆悲恨,浮生有屈伸。此邦今尚武,何处且依仁。 鼓角凌天籁,关山信月轮。官场罗镇碛,贼火近洮岷。 萧索论兵地,苍茫斗将辰。大军多处所,馀孽尚纷纶。 高兴知笼鸟,斯文起获麟。穷秋正摇落,回首望松筠。
hāo yáng   sān wéi yǐng shuǐ chūn jiān nán suí lǎo   cǎn dàn xiàng shí rén
xiè shì xún shān   táo gōng jiǔ jīn qún xiōng zhòu   zài fēng chén
xià jiāng bèi   guān 西 mèng lín zǎo tōng jiāo   wǎn jiē dào liú xīn
jìng zhě xīn duō miào   xiān sheng jué lún cǎo shū tài   shī xìng shén
cáo zhí xiū qián bèi   zhāng zhī gèng hòu shēn shù piān yín lǎo   mǎi kān pín
jiāng kǒng céng fáng kòu   shēn qián tuō suǒ qīn níng wén mén   jìn jié sūn chén
shū lǎn wèi míng   chí sàng zhēn suǒ yóu   xiāng bēi xīn
liú zhuǎn biān jiǎo   féng yíng niàn zhēn shí lái jiù shǎo   luàn hòu bié pín
shì xiū gāo miào   wén gōng shǎng cóng chén shāng shān yóu chǔ   yuán shuǐ qín
cún xiǎng qīng lóng   xíng bái 鹿 xùn gēng yán fēi kǒu   jié cǎo bīn
zhǒu hòu yìng yàn   náng zhōng yào wèi chén huái 怀 shū qiè   liáng miǎo yīn
jiē bēi hèn   shēng yǒu shēn bāng jīn shàng   chǔ qiě rén
jiǎo líng tiān lài   guān shān xìn yuè lún guān chǎng luó zhèn   zéi huǒ jìn táo mín
xiāo suǒ lùn bīng   cāng máng dòu jiāng chén jūn duō chù suǒ   niè shàng fēn lún
gāo xīng zhī lóng niǎo   wén huò lín qióng qiū zhèng yáo luò   huí shǒu wàng sōng yún