寄张籍

唐代 孟郊
未见天子面,不如双盲人。贾生对文帝,终日犹悲辛。 夫子亦如盲,所以空泣麟。有时独斋心,仿佛梦称臣。 梦中称臣言,觉后真埃尘。东京有眼富不如, 西京无眼贫西京。无眼犹有耳隔墙,时闻天子车辚辚。 辚辚车声辗冰玉,南郊坛上礼百神。西明寺后穷瞎张太祝, 纵尔有眼谁尔珍。天子咫尺不得见,不如闭眼且养真。
wèi jiàn tiān miàn   shuāng máng rén jiǎ shēng duì wén   zhōng yóu bēi xīn
máng   suǒ kōng lín yǒu shí zhāi xīn   fǎng 仿 mèng chēng chén
mèng zhōng chēng chén yán   jué hòu zhēn āi chén dōng jīng yǒu yǎn  
西 jīng yǎn pín 西 jīng yǎn yóu yǒu ěr qiáng   shí wén tiān chē lín lín
lín lín chē shēng niǎn bīng   nán jiāo tán shàng bǎi shén 西 míng hòu qióng xiā zhāng tài zhù  
zòng ěr yǒu yǎn shuí ěr zhēn tiān zhǐ chǐ jiàn   yǎn qiě yǎng zhēn