季长出示子苍诗次其韵盖子苍见衡岳图而作也

宋代 释德洪
晓烟幻出千万峰,个中我曾如懒融。天公亦妒饱清境,戏推堕我尘网中。 人生万□无不有,道士宁知为老枫。去年雪夜宿绝顶,笑声响落千岩风。 今年千岩在掌握,烟雨又复分西东。磨钱作镜照千里,必也高人非画工。 季长胸中自丘壑,吐辞便觉春无功。韩侯玩世难共语,精神满腹仍疏通。 酒阑耳热眩红碧,醉语撼子崔嵬胸。遥知堕帻笑不答,但见玉颊回涡红。
xiǎo yān huàn chū qiān wàn fēng   zhōng céng lǎn róng tiān gōng bǎo qīng jìng   tuī duò chén wǎng zhōng    
rén shēng wàn   yǒu   dào shì níng zhī wèi lǎo fēng nián xuě jué 宿 dǐng xiào   shēng xiǎng luò qiān yán fēng    
jīn nián qiān yán zài zhǎng   yān yòu fēn 西 dōng qián zuò jìng zhào qiān   gāo rén fēi huà gōng    
zhǎng xiōng zhōng qiū   biàn 便 jué chūn gōng hán hóu wán shì nán gòng jīng   shén mǎn réng shū tōng    
jiǔ lán ěr xuàn hóng   zuì hàn zi cuī wéi xiōng yáo zhī duò xiào dàn   jiàn jiá huí hóng