寄曾子固

宋代 王安石
斗粟犹惭报礼轻,敢嗟吾道独难行。 脱身负米将求志,戮力乘田岂为名。 高论几为衰俗废,壮怀难值故人倾。 荒城回首山川隔,更觉秋风白发生。
dǒu yóu cán bào qīng   gǎn jiē dào nán xíng
tuō shēn jiāng qiú zhì   chéng tián wèi míng
gāo lùn wèi shuāi fèi   zhuàng huái 怀 nán zhí rén qīng
huāng chéng huí shǒu shān chuān   gèng jué qiū fēng bái shēng