寄赠华山致仕韩见素

宋代 魏野
尽垂华发恋金门,独乞悬车未五旬。 清世一般为隐逸,碧霄两处应星辰。 绣衣脱下宁妨贵,锦帐眠来不称贫。 潇洒易添新道气,光阴难改旧风神。 老经白传方归洛,乱鄙黄公始避秦。 象简岂同青竹杖,廌冠争胜白纶巾。 世间名系昌朝客,物外衔称太华人。 醉指鰲头为别业,吟夸仙掌是比邻。 剑生尘土揩磨懒,书带烟岚{左日右煞}曝频。 石鼓晓听殊待漏,玉潭时看异迷津。 琴怜徽外声弥澹,酒爱篘中味更醇。 精细处方因疗鹤,等闲开食为迎宾。 芝田女仆皆能采,兰佩儿童亦解纫。 丹诀有灵还似性,诗篇无病恰如身。 要君计想嫌弘景,弃室翻应笑子真。 预祝全家上升日,愿停绛节许相亲。
jǐn chuí huá liàn jīn mén   xuán chē wèi xún  
qīng shì bān wèi yǐn   xiāo liǎng chù yìng xīng chén  
xiù tuō xià níng fáng guì   jǐn zhàng mián lái chēng pín  
xiāo tiān xīn dào   guāng yīn nán gǎi jiù fēng shén  
lǎo jīng bái chuán fāng guī luò   luàn huáng gōng shǐ qín  
xiàng jiǎn tóng qīng zhú zhàng   zhì guān zhēng shèng bái guān jīn  
shì jiān míng chāng cháo   wài xián chēng tài huá rén  
zuì zhǐ áo tóu wéi bié   yín kuā xiān zhǎng shì lín  
jiàn shēng chén kāi lǎn   shū dài yān lán   { zuǒ yòu shā   } pín  
shí xiǎo tīng shū dài lòu   tán shí kàn jīn  
qín lián huī wài shēng dàn   jiǔ ài chōu zhōng wèi gèng chún  
jīng chǔ fāng yīn liáo   děng xián kāi shí wèi yíng bīn  
zhī tián jiē néng cǎi   lán pèi ér tóng jiě rèn  
dān jué yǒu líng hái shì xìng   shī piān bìng qià shēn  
yào jūn xiǎng xián hóng jǐng   shì fān yīng xiào zhēn  
zhù quán jiā shàng shēng   yuàn tíng jiàng jié xiāng qīn