寄赠含曦上人

唐代 卢仝
楞伽大师兄,夸曦识道理。破锁推玄关,高辩果难揣。 论语老庄易,搜索通神鬼。起信中百门,敲骨得佛髓。 此外杂经律,泛读一万纸。高殿排名僧,执卷坐累累。 化物自一心,三教齐发起。随钟嚼宫商,满口文字美。 商贾女郎辈,不曾道生死。纵遇强礼拜,雅语不露齿。 劈破天地来,节义可屈指。季展即此僧,孤立无依倚。 近来爱作诗,新奇颇烦委。忽忽造古格,削尽俗绮靡。 假如慵裹头,但勤读书史。切磋并工夫,休远不可比。 怜僧无远□,信佛残未已。貌古饶风情,清论兴亹亹。 访余十数度,相去三五里。见时心亦喜,不见心亦喜。 见时谈谑乐,四座尽角嘴。不见养天和,无人聒人耳。 昨朝披雪来,面色赤靴靴。封灶养黄金,许割方寸匕。 泥丸佛□教,怛化庄亦耻。未达不敢尝,孔子疑季子。 药成必分余,余必投泥里。不如向阳堂,拨醅泛浮蚁。 麹米本无愆,酒成是法水。行道不见心,毁誉徒云尔。 雪晴天气和,日光弄梅李。春鸟娇关关,春风醉旎旎。 道上正无尘,人家有花卉。高僧有拄杖,愿得数觏止。
léng jiā shī xiōng   kuā shí dào li suǒ tuī xuán guān   gāo biàn guǒ nán chuāi
lún lǎo zhuāng   sōu suǒ tōng shén guǐ xìn zhōng bǎi mén   qiāo de suǐ
wài jīng   fàn wàn zhǐ gāo diàn 殿 pái míng sēng   zhí juǎn zuò lěi lěi
huà xīn   sān jiào suí zhōng jué gōng shāng   mǎn kǒu wén měi
shāng láng bèi   céng dào shēng zòng qiáng bài   chǐ 齿
tiān lái   jié zhǐ zhǎn sēng  
jìn lái ài zuò shī   xīn fán wěi zào   xuē jǐn
jiǎ yōng guǒ tóu   dàn qín shū shǐ qiē cuō bìng gōng   xiū yuǎn
lián sēng yuǎn     xìn cán wèi mào ráo fēng qíng   qīng lùn xīng wěi wěi
fǎng 访 shí shù   xiāng sān jiàn shí xīn   jiàn xīn
jiàn shí tán xuè   zuò jǐn jiǎo zuǐ jiàn yǎng tiān   rén guā rén ěr
zuó cháo xuě lái   miàn chì xuē xuē fēng zào yǎng huáng jīn   fāng cùn
wán   jiào   huà zhuāng chǐ wèi gǎn cháng   kǒng
yào chéng fēn   tóu xiàng yáng táng   pēi fàn
běn qiān   jiǔ chéng shì shuǐ háng dào jiàn xīn   huǐ yún ěr
xuě qíng tiān   guāng nòng méi chūn niǎo jiāo guān guān   chūn fēng zuì
dào shàng zhèng chén   rén jiā yǒu huā huì gāo sēng yǒu zhǔ zhàng   yuàn shù gòu zhǐ