寄赠福山长老

宋代 李觏
时世重因循,师何独苦辛。洁斋徒众散,刚直里闾嗔。 游艺能济物,旧交多雅人。云山虽好住,住久转劳神。
shí shì zhòng yīn xún   shī xīn jié zhāi zhòng sàn   gāng zhí chēn
yóu néng   jiù jiāo duō rén yún shān suī hǎo zhù   zhù jiǔ zhuǎn láo shén