寄余五十五

宋代 张耒
忆昨戊午寄东都,人事纷纷相见疏。 补官洛阳我西走,君理舟楫归江湖。 往来相失顷刻尔,坐使一别三年余。 他乡满眼非故旧,南北耿耿无音书。 福昌古邦废已久,莽莽榛棘藏麕鼯。 空宫萧条唐旧路,古堞断续韩遗墟。 商顽余民俗未泯,习尚凶犷羞为儒。 高堂尘埃坐无客,虽复强接非欢愉。 嗟君尚复记忆我,两得书札何勤劬。 最后新诗意不浅,知君过我山阳居。 人间翩翩轻薄子,交友暂尔久则渝。 欢欣忧患心不易,我视一世无君如。 念昔登科各年少,君中第一名传呼。 春风朝游踏广陌,夜雨纵饮倾金壶。 当时意气今在否,十年我困官庭趋。 君宜腾达上寥廓,何乃失足遭崎岖。 人生难必但如此,付委造物随所驱。 得之几何失未损,七尺可贵惟吾躯。 洛川春风来已久,桃李次第争芬敷。 登临想君不可见,梦逐流水游东吴。 东吴旧游我所乐,饮有美酒烹有鱼。 何当相逢两披豁,摆落万累无嗟吁。
zuó dōng dōu   rén shì fēn fēn xiāng jiàn shū  
guān luò yáng 西 zǒu   jūn zhōu guī jiāng  
wǎng lái xiāng shī qǐng ěr   zuò shǐ 使 bié sān nián  
xiāng mǎn yǎn fēi jiù   nán běi gěng gěng yīn shū  
chāng bāng fèi jiǔ   mǎng mǎng zhēn cáng jūn  
kōng gōng xiāo tiáo táng jiù   dié duàn hán  
shāng wán mín wèi mǐn   shàng xiōng guǎng xiū wèi  
gāo táng chén āi zuò   suī qiáng jiē fēi huān  
jiē jūn shàng   liǎng de shū zhá qín  
zuì hòu xīn shī qiǎn   zhī jūn guò shān yáng  
rén jiān piān piān qīng zi   jiāo yǒu zàn ěr jiǔ  
huān xīn yōu huàn xīn   shì shì jūn  
niàn dēng nián shào   jūn zhōng míng chuán  
chūn fēng cháo yóu guǎng 广   zòng yǐn qīng jīn  
dāng shí jīn zài fǒu   shí nián kùn guān tíng  
jūn téng shàng liáo kuò   nǎi shī zāo  
rén shēng nán dàn   wěi zào suí suǒ  
zhī shī wèi sǔn   chǐ guì wéi  
luò chuān chūn fēng lái jiǔ   táo zhēng fēn  
dēng lín xiǎng jūn jiàn   mèng zhú liú shuǐ yóu dōng  
dōng jiù yóu suǒ   yǐn yǒu měi jiǔ pēng yǒu  
dāng xiāng féng liǎng huō   bǎi luò wàn lèi jiē