寄于少监

唐代 方干
修持清苦振佳声,众鸟那知一鹗情。蹑履三千皆后学, 抟风九万即前程。名将日月同时朽,身是山河应数生。 从此云泥更悬阔,渔翁不合见公卿。
xiū chí qīng zhèn jiā shēng   zhòng niǎo zhī è qíng niè sān qiān jiē hòu xué  
tuán fēng jiǔ wàn qián chéng míng jiàng yuè tóng shí xiǔ   shēn shì shān yīng shù shēng
cóng yún gèng xuán kuò   wēng jiàn gōng qīng