寄芸叟 其二

宋代 孔平仲
愁云垂地黄映日,叠嶂插空青照楼。野菊花开秋又晚,便当归去老沧洲。
chóu yún chuí huáng yìng   dié zhàng chā kōng qīng zhào lóu huā kāi qiū yòu wǎn biàn   dāng 便 guī lǎo cāng zhōu