寄于皇
大风吹梦渺无垠,白鹭洲前彩袖贫。今古更教谁搦管,乾坤似未可容身。
钟声屡听寒僧饭,诗句时生山鬼瞋。好拟招魂东海畔,沅湘不独没灵均。
dà
大
fēng
风
chuī
吹
mèng
梦
miǎo
渺
wú
无
yín
垠
,
bái
白
lù
鹭
zhōu
洲
qián
前
cǎi
彩
xiù
袖
pín
贫
jīn
。
gǔ
今
gèng
古
jiào
更
shuí
教
nuò
谁
guǎn
搦
qián
管
,
kūn
乾
shì
坤
wèi
似
kě
未
róng
可
shēn
容
身
。
zhōng
钟
shēng
声
lǚ
屡
tīng
听
hán
寒
sēng
僧
fàn
饭
,
shī
诗
jù
句
shí
时
shēng
生
shān
山
guǐ
鬼
chēn
瞋
hǎo
。
nǐ
好
zhāo
拟
hún
招
dōng
魂
hǎi
东
pàn
海
yuán
畔
,
xiāng
沅
bù
湘
dú
不
méi
独
líng
没
jūn
灵
均
。