疾愈过龙泉寺精舍,呈易、业二公

唐代 孟浩然
停午闻山钟,起行散愁疾。寻林采芝去,转谷松翠密。 傍见精舍开,长廊饭僧毕。石渠流雪水,金子耀霜橘。 竹房思旧游,过憩终永日。入洞窥石髓,傍崖采蜂蜜。 日暮辞远公,虎溪相送出。
tíng wén shān zhōng   xíng sàn chóu xún lín cǎi zhī   zhuǎn sōng cuì
bàng jiàn jīng shè kāi   cháng láng fàn sēng shí liú xuě shuǐ   jīn yào 耀 shuāng
zhú fáng jiù yóu   guò zhōng yǒng dòng kuī shí suǐ   bàng cǎi fēng
yuǎn gōng   xiāng sòng chū