饥鹓行寄孙星衍

清代 洪亮吉
饥鹓尔何来,闻自天上堕。世人不知为奇祥,闻声而惊反惧祸。 何为牵汝头,缚汝脚,使汝乌不乌,鹊不鹊。墙倾月明,庭低露凉。 秋虫食之,令人心伤。徘徊不能行,我见惊是饥凤凰。 君不见,凤凰虽已饥,光彩自不藏。犹吐五色云,高若百尺樯。 世人文章休目迷,我辨毛质皆山鸡,不然何以饥鹓苦饥汝苦肥?
yuān ěr lái   wén tiān shàng duò shì rén zhī wèi xiáng wén   shēng ér jīng fǎn huò    
wéi qiān tóu   jiǎo   shǐ 使   què què qiáng qīng yuè míng tíng   liáng    
qiū chóng shí zhī   lìng rén xīn shāng pái huái néng xíng   jiàn jīng shì fèng huáng    
jūn jiàn   fèng huáng suī   guāng cǎi cáng yóu yún gāo   ruò bǎi chǐ qiáng    
shì rén wén zhāng xiū   biàn máo zhì jiē shān   rán yuān féi