寄远其四

唐代 李白
玉箸落春镜。 坐愁湖阳水。 闻与阴丽华。 风烟接邻里。 青春已复过。 白日忽相催。 但恐荷花晚。 令人意已摧。 相思不惜梦。 日夜向阳台。
zhù luò chūn jìng
zuò chóu yáng shuǐ
wén yīn huá
fēng yān jiē lín
qīng chūn guò
bái xiāng cuī
dàn kǒng huā wǎn
lìng rén cuī
xiāng mèng
xiàng yáng tái