寄远其七

唐代 李白
妾在舂陵东。 君居汉江岛。 一日望花光。 往来成白道。 日日采蘼芜。 上山成白道。) 一为云雨别。 此地生秋草。 秋草秋蛾飞。 相思愁落晖。 何由一相见。 灭烛解罗衣。 昔时携手去。 今日流泪归。 遥知不得意。 玉箸点罗衣。)
qiè zài chōng líng dōng
jūn hàn jiāng dǎo
wàng huā guāng
wǎng lái chéng bái dào
cǎi
shàng shān chéng bái dào 。)   )
wèi yún bié
shēng qiū cǎo
qiū cǎo qiū é fēi
xiāng chóu luò huī
yóu xiāng jiàn
miè zhú jiě luó
shí xié shǒu
jīn liú lèi guī
yáo zhī
zhù diǎn luó 。)   )