寄元美 其一

明代 李攀龙
风尘万里一萧然,病起相思到各天。忽见南山青草色,还成北海白云篇。 登楼何处逢多暇,开府于今实少年。不是汉庭容汲黯,如君意气好谁怜。
fēng chén wàn xiāo rán   bìng xiāng dào tiān jiàn nán shān qīng cǎo   hái chéng běi hǎi bái yún piān
dēng lóu chǔ féng duō xiá   kāi jīn shí shào nián shì hàn tíng róng àn   jūn hǎo shuí lián