寄远辞

宋代 罗愿
过黎阳而遂西兮,烦嘉友之临饯。道踌躇而屡顾兮,忽背驰而不可挽。 幸介弟之勤我兮,守权舆其益坚。人情岂其恶逸兮,虑我脩涂之易倦。 粲高原与平隰兮,冰雪凛其同践。山负石以当径兮,泥飞屐以相溅。 喜招招以卬涉兮,又风涛之交战。几四载之皆乘兮,初不悟其巳远。 亦既降乎庐阜兮,县尹告以舟办。谋不主于云梦兮,果若大江之为限。 分渚陆之异遵兮,弟亦曰予将返。试往阅于千帆兮,前车近其当鉴。 挟忠信以临深兮,犹一觇而色变。爱我者于是而委去兮,吾然后知所恃之惟天。 宁戒惧之遂忘兮,托命于南公之鸡犬。舍亲戚与坟墓兮,初岂以易刍豢。 抑甚珍其所怀兮,每欲弃置而未忍。行四方以经营兮,膂力犹幸其可勉。 荆又用武之国兮,庶几少施乎吾辩。至天性之燥湿兮,盖终身陋巷而不厌。 非将老无闻之为病兮,且安往而不乐其贫贱。独夫人之信此兮,跂予望之而不之见。 秋兰何时其可致兮,聊以报乎足茧。
guò yáng ér suì 西   fán jiā yǒu zhī lín jiàn dào chóu chú ér   bèi chí ér wǎn    
xìng jiè zhī qín   shǒu quán jiān rén qíng è   xiū zhī juàn    
càn gāo yuán píng   bīng xuě lǐn tóng jiàn shān shí dāng jìng   fēi xiāng jiàn    
zhāo zhāo áng shè   yòu fēng tāo zhī jiāo zhàn zài zhī jiē chéng chū   yuǎn    
jiàng   xiàn yǐn gào zhōu bàn móu zhǔ yún mèng guǒ   ruò jiāng zhī wéi xiàn    
fēn zhǔ zhī zūn   yuē jiāng fǎn shì wǎng yuè qiān fān qián   chē jìn dāng jiàn    
xié zhōng xìn lín shēn   yóu chān ér biàn ài zhě shì ér wěi   rán hòu zhī suǒ shì zhī wéi tiān    
níng jiè zhī suì wàng   tuō mìng nán gōng zhī quǎn shè qīn fén chū   chú huàn    
shén zhēn suǒ huái 怀   měi zhì ér wèi rěn xíng fāng jīng yíng   yóu xìng miǎn    
jīng yòu yòng zhī guó   shù shǎo shī biàn zhì tiān xìng zhī zào shī 湿 gài   zhōng shēn lòu xiàng ér yàn    
fēi jiāng lǎo wén zhī wèi bìng   qiě ān wǎng ér pín jiàn rén zhī xìn   wàng zhī ér zhī jiàn    
qiū lán shí zhì   liáo bào jiǎn