济源春

唐代 孟郊
太行横偃脊,百里芳崔巍。济滨花异颜,枋口云如裁。 新画彩色湿,上界光影来。深红缕草木,浅碧珩溯洄。 千家门前饮,一道传禊杯。玉鳞吞金钩,仙璇琉璃开。 朴童茂言语,善俗无惊猜。狂吹寝恒宴,晓清梦先回。 治生鲜惰夫,积学多深材。再游讵癫戆,一洗惊尘埃。
tài xíng héng yǎn   bǎi fāng cuī wēi bīn huā yán   fāng kǒu yún cái
xīn huà cǎi shī 湿   shàng jiè guāng yǐng lái shēn hóng cǎo   qiǎn háng huí
qiān jiā mén qián yǐn   dào chuán bēi lín tūn jīn gōu   xiān xuán liú li kāi
tóng mào yán   shàn jīng cāi kuáng chuī qǐn héng yàn   xiǎo qīng mèng xiān huí
zhì shēng xiān duò   xué duō shēn cái zài yóu diān gàng   jīng chén āi