济源草堂歌赠傅钦之学士

宋代 郭祥正
秀气鸿濛济州曲,十歌清池万竿竹。竹里修椽架草堂,不羡长安买华屋。 春生广野碧玉柔,月拥翠岚银粉扑。低飞白鹭拣晴沙,闻晓黄鹂啭乔木。 明明长剑倚太行,拂拂愁烟蔽盘谷。重冈渐远势愈高,云开青出分秋毫。 龙蛇鳞甲雪霜洗,壮士四顾空提刀。阴晴万变恣吟写,三叠琴声猿夜嗥。 君不见古来功名输隐叟,种桃采芝皆皓首。不将机械搅灵源,能使形骸颇长久。 明公何年归草堂,扁舟我即浮沧浪。江鱼有味四时美,一蓑醉临芦花傍。 男儿彼此送终毕,自算此身无得失。江东片月过河阳,为照两处无何乡。
xiù qi hóng 鸿 méng zhōu   shí qīng chí wàn gān 竿 zhú zhú xiū chuán jià cǎo táng   xiàn cháng ān mǎi huá    
chūn shēng guǎng 广 róu   yuè yōng cuì lán yín fěn fēi bái jiǎn qíng shā wén   xiǎo huáng zhuàn qiáo    
míng míng cháng jiàn tài xíng   chóu yān pán zhòng gāng jiàn yuǎn shì gāo yún   kāi qīng chū fēn qiū háo    
lóng shé lín jiǎ xuě shuāng   zhuàng shì kōng dāo yīn qíng wàn biàn yín xiě sān   dié qín shēng yuán háo    
jūn jiàn lái gōng míng shū yǐn sǒu   zhǒng táo cǎi zhī jiē hào shǒu jiāng xiè jiǎo líng yuán néng   shǐ xíng 使 hái cháng jiǔ    
míng gōng nián guī cǎo táng   piān zhōu cāng làng jiāng yǒu wèi shí měi   suō zuì lín huā bàng    
nán ér sòng zhōng   suàn shēn de shī jiāng dōng piàn yuè guò yáng wèi   zhào liǎng chù xiāng