寄远

唐代 马戴
坐想亲爱远,行嗟天地阔。积疹甘毁颜,沈忧更销骨。 迢迢游子心,望望归云没。乔木非故里,高楼共明月。 夜深秋风多,闻雁来天末。
zuò xiǎng qīn ài yuǎn   xíng jiē tiān kuò zhěn gān huǐ yán   shěn yōu gèng xiāo
tiáo tiáo yóu xīn   wàng wàng guī yún méi qiáo fēi   gāo lóu gòng míng yuè
shēn qiū fēng duō   wén yàn lái tiān