寄远

唐代 赵嘏
禁钟声尽见栖禽,关塞迢迢故国心。 无限春愁莫相问,落花流水洞房深。
jìn zhōng shēng jǐn jiàn qín   guān sài tiáo tiáo guó xīn
xiàn chūn chóu xiāng wèn   luò huā liú shuǐ dòng fáng shēn