寄远

宋代 释智圆
洞房秋晚更思君,实瑟慵弹日又曛。 雁过和空书不到,满庭黄叶落纷纷。
dòng fáng qiū wǎn gèng jūn   shí yōng dàn yòu xūn  
yàn guò kōng shū dào   mǎn tíng huáng luò fēn fēn