寄远

唐代 张迥1
锦字凭谁达,闲庭草又枯。夜长灯影灭,天远雁声孤。 蝉鬓凋将尽,虬髯白也无。几回愁不语,因看朔方图。
jǐn píng shuí   xián tíng cǎo yòu zhǎng dēng yǐng miè   tiān yuǎn yàn shēng
chán bìn diāo jiāng jǐn   qiú rán bái huí chóu   yīn kàn shuò fāng