寄远

唐代 苏拯
游子虽惜别,一去何时见。飞鸟犹恋巢,万里亦何远。 妾愿化为霜,日日下河梁。若能侵鬓色,先染薄情郎。
yóu suī bié   shí jiàn fēi niǎo yóu liàn cháo   wàn yuǎn
qiè yuàn huà wèi shuāng   xià liáng ruò néng qīn bìn   xiān rǎn qíng láng