急雨

宋代 吕南公
急雨抛砂响,惊风伐鼓过。漏从孤馆永,愁入病身多。 辗转思乡井,依稀梦薜萝。得他庄叟罪,忧焰日焚和。
pāo shā xiǎng   jīng fēng guò lòu cóng guǎn yǒng chóu   bìng shēn duō    
zhǎn zhuǎn xiāng jǐng   mèng luó zhuāng sǒu zuì yōu   yàn fén