寄尤文度 其二

明代 杨士奇
三年别帝京,归卧阖闾城。贫病疏朋友,艰难倚弟兄。 香焚瓦鼎细,寒拥纸屏清。自有床头易,时时畅道情。
sān nián bié jīng   guī chéng pín bìng shū péng you   jiān nán xiōng
xiāng fén dǐng   hán yōng zhǐ píng qīng yǒu chuáng tóu   shí shí chàng dào qíng