寄友生

唐代 齐己
风骚情味近如何,门底寒流屋里莎。曾摘园蔬留我宿, 共吟江月看鸿过。时危苦恨无收拾,道妙深夸有琢磨。 凉夜欹眠应得梦,平生心肺似君多。
fēng sāo qíng wèi jìn   mén hán liú shā céng zhāi yuán shū liú 宿  
gòng yín jiāng yuè kàn hóng 鸿 guò shí wēi hèn shōu shí   dào miào shēn kuā yǒu zhuó
liáng mián yīng de mèng   píng shēng xīn fèi shì jūn duō