寄友人

明代 王泽
我本东海人,家住东海头。 自从丱角时,便向西州游。 迩来西游十九载,夜夜思归梦东海。 此身厌逐戎马间,落魄唯存壮心在。 今年始欲向东还,便将归老天台山。 相随仙人养鸡犬,笑弄绿水桃花间。 况闻溪上桃已熟,仙女婵娟面如玉。 春风绾结双绿鬟,舞腰解按山芗曲。 去年群仙遥见招,谓予自是王子乔。 山中何尝识酒禁,日日烂醉吹琼箾。 昨日才经四明道,故人相见惊绝倒。 间关万死得生还,颜色还同旧时好。 忽闻天吴落海隅,到海要拾明月珠。 大风三日撼天黑,海底吹折红珊瑚。 洪涛如山老蛟怒,白日江皋塞烟雾。 仙山咫尺不得归,目送冥冥鸟飞去。 棹舟惆怅却西回,侧望仙山心欲摧。 空怀帝子芙蓉阙,遥望中天两玉台。 愁来昏昏枕书睡,呼酒狂歌不成醉。 丈夫出处真可怜,往往长遭不如意。 作诗为谢丹霞仙,金堂石室无清缘。 有心未罢归来约,更待秋风海月圆。 是时方谷真据温台,叔润阻兵不得归,故作是诗。
běn dōng hǎi rén   jiā zhù dōng hǎi tóu  
cóng guàn jiǎo shí   biàn 便 xiàng 西 zhōu yóu  
ěr lái 西 yóu shí jiǔ zài   guī mèng dōng hǎi  
shēn yàn zhú róng jiān   luò wéi cún zhuàng xīn zài  
jīn nián shǐ xiàng dōng hái   biàn 便 jiāng guī lǎo tiān tāi shān  
xiāng suí xiān rén yǎng quǎn   xiào nòng 绿 shuǐ táo huā jiān  
kuàng wén shàng táo shú   xiān chán juān miàn  
chūn fēng wǎn jié shuāng 绿 huán   yāo jiě àn shān xiāng  
nián qún xiān yáo jiàn zhāo   wèi shì wáng qiáo  
shān zhōng cháng shí jiǔ jìn   làn zuì chuī qióng shuò  
zuó cái jīng míng dào   rén xiàng jiàn jīng jué dǎo  
jiān guān wàn shēng huán   yán hái tóng jiù shí hǎo  
wén tiān luò hǎi   dào hǎi yào shí míng yuè zhū  
fēng sān hàn tiān hēi   hǎi chuī zhé hóng shān  
hóng tāo shān lǎo jiāo   bái jiāng gāo sāi yān  
xiān shān zhǐ chǐ guī   sòng míng míng niǎo fēi  
zhào zhōu chóu chàng què 西 huí   wàng xiān shān xīn cuī  
kōng huái 怀 róng quē   yáo wàng zhōng tiān liǎng tái  
chóu lái hūn hūn zhěn shū shuì   jiǔ kuáng chéng zuì  
zhàng chū chù zhēn lián   wǎng wǎng zhǎng zāo  
zuò shī wèi xiè dān xiá xiān   jīn táng shí shì qīng yuán  
yǒu xīn wèi guī lái yuē   gèng dài qiū fēng hǎi yuè yuán  
shì shí fāng zhēn wēn tái   shū rùn bīng guī   zuò shì shī