寄友人

宋代 方岳
面熟青山亦故人,霜逢肯负月粼粼。 如闻行李且家住,未必梅花知路贫。 荠老自堪供野饭,罾寒谁与脍溪鳞。 商量只是归耕是,不料归耕也误身。
miàn shú qīng shān rén   shuāng féng kěn yuè lín lín  
wén xíng qiě jiā zhù   wèi méi huā zhī pín  
lǎo kān gōng fàn   zēng hán shuí kuài lín  
shāng liáng zhǐ shì guī gēng shì   liào guī gēng shēn