寄咏落花十首 其一 元理

明代 王夫之
听之无闻杳希夷,可左泛兮可右移。丹灶烟轻飞武火,明窗尘细弄婴儿。 动而愈出弱频用,失亦若惊辱较宜。气母欲抟抟不得,流珠常惜去人时。
tīng zhī wén yǎo   zuǒ fàn yòu dān zào yān qīng fēi huǒ míng   chuāng chén nòng yīng ér    
dòng ér chū ruò pín yòng   shī ruò jīng jiào tuán tuán liú   zhū cháng rén shí