寄咏落花十首 其四 禅宗

明代 王夫之
若人以色以声求,捏目空中乐主楼。安养霎时清旦雨,双林依旧夜星流。 狮王乱击红颜定,鹙子难忘芳饵钩。为问灵云能再见,刹竿正倒不须愁。
ruò rén shēng qiú   niē kōng zhōng zhǔ lóu ān yǎng shà shí qīng dàn shuāng   lín jiù xīng liú    
shī wáng luàn hóng yán dìng   qiū zi nán wàng fāng ěr gōu wèi wèn líng yún néng zài jiàn shā   gān zhèng 竿 dào chóu