寄义兴小女子

唐代 孟郊
江南庄宅浅,所固唯疏篱。小女未解行,酒弟老更痴。 家中多吴语,教尔遥可知。山怪夜动门,水妖时弄池。 所忧痴酒肠,不解委曲辞。渔妾性崛强,耕童手皴厘。 想兹为襁褓,如鸟拾柴枝。我咏元鲁山,胸臆流甘滋。 终当学自乳,起坐常相随。
jiāng nán zhuāng zhái qiǎn   suǒ wéi shū xiǎo wèi jiě xíng   jiǔ lǎo gēng chī
jiā zhōng duō   jiào ěr yáo zhī shān guài dòng mén   shuǐ yāo shí nòng chí
suǒ yōu chī jiǔ cháng   jiě wěi qiè xìng jué qiáng   gēng tóng shǒu cūn
xiǎng wèi qiǎng bǎo   niǎo shí chái zhī yǒng yuán shān   xiōng liú gān
zhōng dāng xué   zuò cháng xiāng suí