寂音自赞四首 其一

宋代 释德洪
窜朱崖军而生,还遭黄茆瘴而复活。陷于采石而不死,囚于并门而自脱。 夜行有披袖神光,露卧醉压糟醇浊。魔外熟视之无如之何,佛祖不得已与之酬酢。 两眼入鬓头髼松,手中木蛇毒如药。
cuàn zhū jūn ér shēng   hái zāo huáng máo zhàng ér huó xiàn cǎi shí ér   qiú bìng mén ér tuō
xíng yǒu xiù shén guāng   zuì zāo chún zhuó wài shú shì zhī zhī   de zhī chóu zuò
liǎng yǎn bìn tóu péng sōng   shǒu zhōng shé yào