寄耀州毕九

宋代 李之仪
造物于我终何功,寓形宇宙一粟同。由粟而形则可物,自形而我如飘风。 我初与子未束发,长我一岁今皆翁。间关世故忧愁集,悔不相向但盲聋。 迩来梦寐亦惊噩,无异船鼓挝鼕鼕。逢场作戏固聊尔,随缘应责畴能充。 边城氛埃蔽天赤,春物岂暇寻青红。颇知别乘甚相得,共玩双翠临雕笼。 酒阑起舞屡脱帽,笑指落月如悬铜。何当容我作鼎足,未易归马催匆匆。
zào zhōng gōng   xíng zhòu tóng yóu ér xíng   xíng ér piāo fēng    
chū zi wèi shù   zhǎng suì jīn jiē wēng jiān guān shì yōu chóu huǐ   xiāng xiàng dàn máng lóng    
ěr lái mèng mèi jīng è   chuán dōng dōng féng chǎng zuò liáo ěr suí   yuán yīng chóu néng chōng    
biān chéng fēn āi tiān chì   chūn xiá xún qīng hóng zhī bié chéng shén xiāng de gòng   wán shuāng cuì lín diāo lóng    
jiǔ lán tuō mào   xiào zhǐ luò yuè xuán tóng dāng róng zuò dǐng wèi   guī cuī cōng cōng