纪姚给事归葬

明代 沈周
惟昔永乐初,皇帝治明堂。取材苍梧野,在楩楠豫章。 督以给事臣,若曰伯善行。公素侃察闻,百辟得激扬。 譬如公输子,材悉良不良。此行固天简,公亦喜自当。 握节指八桂,伐鼓官舲扬。惟木弥万山,计材不计章。 昂霄及耸壑,乃适于栋梁。此处瘴疠地,气候日不常。 公病即不治,骨肉悬江东。无人事绥复,其魂怅彷徨。 枯藤束木函,一殡六十霜。嗟嗟榛鹤辈,祖死而后生。 但知彼有殡,不知在何方。坐辄向西南,行亦西南望。 虽剧返葬心,日月何茫茫。无财亦无时,犹盲者无相。 天实使汤公,官广得其详。书报在全州,湘山寺之旁。 如因曼父母,始知墓在防。二子读书毕,哭踊如初丧。 榛行不择日,即日裹糇粮。鹤云兄当住,小弟力颇强。 此榇所不返,不复载见兄。出门当严冬,雨雪满大荒。 九溪多鼍鳄,鼓涛播舟航。五岭饶虎豹,磨牙引饥吭。 鹤行无恐怖,孝至胆气刚。达彼全州境,入寺悲荒凉。 宛然三门侧,有垤记其藏。拜之号三绕,闻者痛肝肠。 发幽升輀车,奉还万里乡。白骨犹载肉,乐归所自生。 蔼蔼桑梓里,郁郁楸梧冈。得从先人兆,如齐返周葬。 况与元配合,孤雌成鸳鸯。剑适合延平,璧不滞咸阳。 剑璧不自能,良藉人所将。呜呼二子者,生死有耿光。 呜呼二子者,古义行于今。呜呼二子者,颓俗亦可兴。 虞山若增高,琴川若增长。
wéi yǒng chū   huáng zhì míng táng cái cāng zài   pián nán zhāng    
gěi shì chén   ruò yuē shàn xíng gōng kǎn chá wén bǎi   yáng    
gōng shū zi   cái liáng liáng xíng tiān jiǎn gōng   dāng    
jié zhǐ guì   guān líng yáng wéi wàn shān   cái zhāng    
áng xiāo sǒng   nǎi shì dòng liáng chù zhàng   hòu cháng    
gōng bìng zhì   ròu xuán jiāng dōng rén shì suí   hún chàng páng huáng    
téng shù hán   bìn liù shí shuāng jiē jiē zhēn bèi   ér hòu shēng    
dàn zhī yǒu bìn   zhī zài fāng zuò zhé xiàng nán 西 xíng   nán 西 wàng    
suī fǎn zàng xīn   yuè máng máng cái shí yóu   máng zhě xiāng    
tiān shí shǐ 使 tāng gōng   guān guǎng 广 xiáng shū bào zài quán zhōu xiāng   shān zhī páng    
yīn màn   shǐ zhī zài fáng èr zi shū   yǒng chū sàng    
zhēn xíng   guǒ hóu liáng yún xiōng dāng zhù xiǎo   qiáng    
chèn suǒ fǎn   zài jiàn xiōng chū mén dāng yán dōng   xuě mǎn huāng    
jiǔ duō tuó è   tāo zhōu háng lǐng ráo bào   yǐn kēng    
xíng kǒng   xiào zhì dǎn gāng quán zhōu jìng   bēi huāng liáng    
wǎn rán sān mén   yǒu dié cáng bài zhī hào sān rào wén   zhě tòng gān cháng    
yōu shēng ér chē   fèng huán wàn xiāng bái yóu zài ròu   guī suǒ shēng    
ǎi ǎi sāng   qiū gāng cóng xiān rén zhào   fǎn zhōu zàng    
kuàng yuán pèi   chéng yuān yāng jiàn shì yán píng   zhì xián yáng    
jiàn néng   liáng rén suǒ jiāng èr zi zhě shēng   yǒu gěng guāng    
èr zi zhě   xíng jīn èr zi zhě tuí   xīng    
shān ruò zēng gāo   qín chuān ruò zēng zhǎng