寄杨溥子

宋代 赵蕃
昔闻许劭月旦评,人生倚以分重轻。 当时初非徇虚名,往往夷考其学行。 今人谁复持此柄,乡评亦复无公论。 故当信目不信耳,毁誉不用从人问。 我行溧阳得杨子,何止国士天下士。 大科异等非谩狂,笔头真有三万字。 十篇琅琅金玉音,一唱三叹感我心。 子昂感遇不啻过,阮籍咏怀何念深。 匡章通国称不孝,夫子与游仍礼貌。 虽然前圣亦有云,善与不善分恶好。
wén shào yuè dàn píng   rén shēng fēn zhòng qīng  
dāng shí chū fēi xùn míng   wǎng wǎng kǎo xué xíng  
jīn rén shuí chí bǐng   xiāng píng gōng lùn  
dāng xìn xìn ěr   huǐ yòng cóng rén wèn  
xíng yáng yáng   zhǐ guó shì tiān xià shì  
děng fēi mán kuáng   tóu zhēn yǒu sān wàn  
shí piān láng láng jīn yīn   chàng sān tàn gǎn xīn  
zi áng gǎn chì guò   ruǎn yǒng huái 怀 niàn shēn  
kuāng zhāng tōng guó chēng xiào   yóu réng mào  
suī rán qián shèng yǒu yún   shàn shàn fēn è hǎo