暨阳怀古二十三首 其十四 席帽峰

清代 缪徵甲
有元至正间,暨阳成盗薮。乡民多胁从,帅欲骈民首。 徵士为帅言,民特失父母。本无乐祸心,抚之皆我有。 闻言帅感悟,片语活万口。岂徒誇著作,千金享敝帚。 大府荐其才,前后徵不受。伪吴及洪武,两聘皆却走。 矫矫云中龙,皭然绝氛垢。桑梓铭其功,懦顽化其守。 是古乡先生,宜饮社公酒。辽东管邴王,千载乃有偶。
yǒu yuán zhì zhèng jiān   yáng chéng dào sǒu xiāng mín duō xié cóng   shuài pián mín shǒu
zhǐ shì wèi shuài yán   mín shī běn huò xīn   zhī jiē yǒu
wén yán shuài gǎn   piàn huó wàn kǒu kuā zhù zuò   qiān jīn xiǎng zhǒu
jiàn cái   qián hòu zhēng shòu wěi hóng   liǎng pìn jiē què zǒu
jiǎo jiǎo yún zhōng lóng   jiào rán jué fēn gòu sāng míng gōng   nuò wán huà shǒu
shì xiāng xiān sheng   yǐn shè gōng jiǔ liáo dōng guǎn bǐng wáng   qiān zǎi nǎi yǒu ǒu