暨阳怀古二十三首 其十二 驸马祠

清代 缪徵甲
半间堂开朝无人,蟋蟀声里飞边尘。都尉忧时书早陈,匪曰直臣臣国亲。 封章数上不报闻,臣心已尽臣乞身。鹿车夫妇归如宾,宫花蛾钿不再匀。 夫耕妇锄侪齐民,孝我父母睦我邻。五丈夫子皆麒麟,询以国事不启唇。 骑驴湖上养晦遵,富贵于我如浮云。粉侯之中绝等伦,观山死战公裔孙。 大义奕叶犹能伸。神弦侑食祠明禋,灵风尽日吹溪蘋。
bàn jiān táng kāi cháo rén   shuài shēng fēi biān chén wèi yōu shí shū zǎo chén   fěi yuē zhí chén chén guó qīn
fēng zhāng shù shàng bào wén   chén xīn jǐn chén shēn 鹿 chē guī bīn   gōng huā é diàn zài yún
gēng chú chái mín   xiào lín zhàng jiē lín   xún guó shì chún
shàng yǎng huì zūn   guì yún fěn hòu zhī zhōng jué děng lún   guān shān zhàn gōng sūn
yóu néng shēn shén xián yòu shí míng yīn   líng fēng jìn chuī píng