暨阳怀古二十三首 其七 文选楼

清代 缪徵甲
朝如传舍君奕棋,南北纷纷曾几时。萧衍老公手篡逆,佛果有灵不佑之。 同泰为奴得复失,天心不使存佳儿。佳儿仁孝勤学问,馆开博望延宾师。 萧郎若早传贤子,江东磐石安无危。伤哉蜡鹅等巫蛊,燕雀衔土千载悲。 台城血水呼荷荷,湘东一目何能为。梁家寸土竟安在,书台选楼到处遗。 池扬二州既志胜,江阴亦复传下帷。帷空犹照青宫月,书带纷披绿满墀。 楼角山茶覆如伞,劫灰烧尽生孙枝。梁溪海虞都人士,灵光殿下高吟诗。 诗中盛称手植桧,徘徊惋愤深长思,沧桑屡易文在兹。
cháo chuán shè jūn   nán běi fēn fēn céng shí xiāo yǎn lǎo gōng shǒu cuàn   guǒ yǒu líng yòu zhī    
tóng tài wèi shī   tiān xīn shǐ 使 cún jiā ér jiā ér rén xiào qín xué wèn guǎn   kāi wàng yán bīn shī    
xiāo láng ruò zǎo chuán xián   jiāng dōng pán shí ān wēi shāng zāi é děng yàn   què xián qiān zǎi bēi    
tái chéng xuè shuǐ   xiāng dōng néng wéi liáng jiā cùn jìng ān zài shū   tái xuǎn lóu dào chù    
chí yáng èr zhōu zhì shèng   jiāng yīn chuán xià wéi wéi kōng yóu zhào qīng gōng yuè shū   dài fēn mǎn 绿 chí    
lóu jiǎo shān chá sǎn   jié huī shāo jǐn shēng sūn zhī liáng hǎi dōu rén shì líng   guāng diàn xià 殿 gāo yín shī    
shī zhōng shèng chèn shǒu zhí guì   pái huái wǎn fèn shēn cháng   cāng sāng wén zài