暨阳怀古二十三首 其二十一 远尘房

清代 缪徵甲
惠帝传逊荒,今疑大师墓。有国走苍皇,终少君人度。 雪径本天潢,掉头去不顾。擘窠善大书,逍遥江上住。 闻昔隋王孙,布席向佛诉。莫生帝王家,儿为帝王误。 明季贼陷藩,终以改天步。福禄酒频斟,和尚早已悟。 行遁心摇摇,岂有神仙慕。
huì chuán xùn huāng   jīn shī yǒu guó zǒu cāng huáng   zhōng shǎo jūn rén
xuě jìng běn tiān huáng   diào tóu shàn shū   xiāo yáo jiāng shàng zhù
wén suí wáng sūn   xiàng shēng wáng jiā   ér wèi wáng
míng zéi xiàn fān   zhōng gǎi tiān jiǔ pín zhēn   shàng zǎo
xíng dùn xīn yáo yáo   yǒu shén xiān