暨阳怀古二十三首 其二十 实园

清代 缪徵甲
高皇范铁训嗣王,内臣无得干外政。英宗惑振称先生,阍寺居然窃国柄。 曹汪刘魏相继生,义子干儿势逾横。大江西来入海门,浑茫正气生伟人。 文贞素仰贡克仁,二十四罪侃侃陈。严刑锻鍊断指死,大呼高皇鉴微臣。 李与文贞本姻特,初官南康已称职。列论崔魏扶周高,誓以骨鲠死报国。 国步艰难难力移,完臣分内事无奇。从容被逮临危日,自序生平绝命词。 寂寞园斋缪与李,怀古而今空仰止。寄语枯灯拥卷人,读圣贤书有如此。
gāo huáng fàn tiě xùn wáng   nèi chén de gàn wài zhèng yīng zōng huò zhèn chēng xiān sheng hūn   rán qiè guó bǐng    
cáo wāng liú wèi xiāng shēng   gān ér shì héng jiāng lái 西 hǎi mén hún   máng zhèng shēng wěi rén    
wén zhēn yǎng gòng rén   èr shí zuì kǎn kǎn chén yán xíng duàn liàn duàn zhǐ   gāo huáng jiàn wēi chén    
wén zhēn běn yīn   chū guān nán kāng chèn zhí liè lùn cuī wèi zhōu gāo shì   gěng bào guó    
guó jiān nán nán   wán chén fèn nèi shì cóng róng bèi dǎi lín wēi   shēng píng jué mìng    
yuán zhāi móu   huái 怀 ér jīn kōng yǎng zhǐ dēng yōng juǎn rén   shèng xián shū yǒu